
Sinh con cho ai cũng được miễn là yêu thương nhau
Và kể từ ngày đó, lịch sử sang trang, nhà có thêm người và đứa con trai yêu quý của tôi đã phải san sẻ cho một người phụ nữ khác, tất nhiên rồi vì nó là chồng cô mà. Chồng thì phải thương vợ. Tôi ủng hộ chân lý này. Nó sẽ tha hồ chăm sóc cho cô nếu tôi không nhìn thấy. Tôi chả ghen tỵ như các bà phù thủy khác làm gì. Nó vui cũng chính là tôi vui. Nhưng xin cô để ý tới nó một chút, vì nó còn bé và rất hay ốm đau vì thế cần phải chăm sóc bé thật kĩ. Đằng sau vẻ cường tráng đàn ông, nó có một trái tim nhạy cảm và một lá phổi rất dễ bị ho. Cô hãy nấu nước nóng để nó tắm thường xuyên, và đắp chăn kỹ càng khi nó ngủ. Thịt kho cho nó cần cắt nhỏ ra và áo sơ mi nó mặc đừng khi nào để ẩm. Cô có biết ngày cô mang thai ku KIT không?, vợ chồng cô mừng chín mừng mười thì tôi cũng mừng tám mừng chín. Ừ thì tôi cảm ơn, vì nhờ cô mà tôi được lên chức bà, để bà hang xóm khỏi nhem nhẻm tôi hằng ngày bằng cái việc hôn hít nựng nịu làn da thơm lừng của cháu bà ta. Ngày cô lâm bồn, tôi chả khác gì mẹ cô, cứ đi lòng vòng, hồi hộp như cái ngày mà tôi sinh chồng cô vậy, nghe tiếng oe oe mà tim tôi như muốn vỡ òa vì hạnh phúc, ôm thằng cháu nóng hổi trên tay mà thật sự tôi thấy thương cô nhiều quá, vì tôi hiểu được cái cảm giác hạnh phúc nhưng đau đớn như thế nào khi sinh một đứa con mà. Nhưng mẹ cô chăm cô kỹ quá, lúc đó chắc là cô nghĩ tôi vô tâm chỉ lo cho cháu phải không? Nhưng tôi hứa với lòng mình sẽ bù đắp cho cô, để cảm ơn cô đã cho tôi một đứa cháu kháu khỉnh như thế này.
Thật lòng tôi không hề muốn cô về ở cữ bên nhà mẹ cô, vừa xa cháu, lại có cảm giác nhà như thiếu thiếu ấy, thiếu người cùng tôi nhặt rau, cùng rửa chén, cùng dọn dẹp….những công việc mà mấy chục năm qua, tôi cứ lủi thủi làm một mình. Nhưng vì để cô thoải mái và cũng không muốn mang tiếng là mẹ chồng khó tính, nên đành tôi đành phải xa cháu chứ sao. Tối nào, tôi cũng mong một tháng trôi qua nhanh nhanh, tôi được gần cháu, được chăm cô để nhớ lại cái thời mới lấy chồng, sinh con. Ngày đón cô và cháu về, tôi cứ rối cả lên, làm thằng con tôi chứ chọc hoài là nhớ cháu, nhớ dâu. ừ thì tôi không phủ nhận là tôi đã quen với việc cô có mặt trong cái nhà này. Có dâu, có cháu…gia đình hạnh phúc, xem như tôi phấn đấu sống cả đời này không phí phạm. được trải qua trọn vẹn cảm giác của từng giai đoạn cuộc sống.










